Giữa đống đổ nát của phi thuyền, một quy luật sắt đá vẫn vang lên đầy ám ảnh: Người máy không có chủ nhân chỉ là phế liệu cần tiêu hủy. Mọi thứ xung quanh đang tan rã. “Nhiên liệu dưới mức tối thiểu!”, tiếng máy móc gào thét. Đuôi thuyền đã nát vụn đến hơn phân nửa, hệ thống phòng thủ hoàn toàn tê liệt. Ánh đèn đỏ quạch bao trùm lấy khoang thuyền, biến mọi thứ trở nên méo mó như một cơn ác mộng.
Giọng thông báo nữ vẫn vang lên đều đều, nhắc nhở hành khách về sự an toàn – một điều xa xỉ lúc bấy giờ. Giữa tiếng còi báo động chói tai và sự hoảng loạn của nhân loại, một sự thật còn đáng sợ hơn cả cái chết đang rình rập: Khi chủ nhân không còn, sự hủy diệt là lộ trình duy nhất đã được lập trình sẵn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Đang tải...